Thời gian là vạt nắng Đọng trên ngọn cỏ non Và tôi là mất hết Trong những thứ không còn
Thời gian là vạt nắng Đọng trên ngọn cỏ non Và tôi là mất hết Trong những thứ không còn
Mở toang cánh cửa lòng ta Bỗng cười sặc sụa Hoá ra Thế này Ôi chơi chơi hết tháng ngày Biết đâu đóng lại Mất ngay ...
Tôi đi từ chẳng giếng khơi lại về bốn bể làm nơi vẫy vùng Còn gì sót giữa không trung Tôi nghe ..đời cũng khùng khùng g...
Bỏ lại sau lưng những sớm mai Đu trên cộ xe suốt đường dài Ta về nằm co trong rơm cỏ Đốt lửa bùng to nấu bánh chưng Bỏ lại...
Mấy ai an nghỉ trước khi chôn Danh lợi ngoài kia trống dập dồn Làm sao giữ nổi thân tứ đại Lo vào cho cố nói mình KHÔN